Chương 43: Giáp con đấu hót


Click Theo Dõi -> Fanpage Để phòng website đổi tên miền khác

Khẩu pháo mặc áo đỏ gầm vang như sấm lúc trời quang, gió quạt ngang,mi-ao ~~. Tớ cùng bố tớ đi thi hành án, trong lòng hoa nở đỏ vàng trắngxanh! Có bố thật là tuyệt! Mi-ao ~~, bố bảo giết người hay giết lợn, tớthích đến nỗi nhảy cẫng lên. sáng nay tớ chén đẫy, cháo quẩy ở ghênh to, thịt bò ở ghênh nhỏ. Cháo quẩy có mùi máu, ăn như chuột nhắt. Thịt bòcũng có mùi máu, ăn như ăn chuột nhắt. Mi-ao ~~ Cọc đàn hương đã luộckỹ, đã thử làm trên lợn, bố truyền nghề cho tớ, tay nghề của bố cao. Tớđợi Tôn Bính đến, xiên cọc đàn hương, xiên xiên xiên từ đít đến đầu. Kìa đám đông ồn ào kéo đến, một phát pháo bắn lên trời cao. Lôi thôi torồi, chiếc râu hổ hiển linh trở lại, trước mắt tớ, loài n mắt tớ, loàingười biến sạch, chỉ còn là chó ngựa bò dê, rắn rùa hổ báo, lại có cảmột con ba ba kếch xù ngồi kiệu tám người khênh. Đó là tên ôn dịch ViênThế Khải. Đừng nghĩa rằng hắn là quan to, hắn còn lâu mới bằng bố tớ.

Miêu Xoang. “Đàn hương hình. Oa oa điệu.”

Tớ mở mắt toàn màu đỏ, chết rồi, cháy ở đâu rồi! Hì hì, không phải cháy,mà là mặt trời mọc. Trong rơm rạ có rất nhiều bọ, tớ ngứa ran khắpngười; dầu cháo quẩy chưa chín đã ăn, khiến tớ đầy bụng suốt đêm, liêntục đánh rắm. Tớ thấy cha tớ bây giờ không phải là con báo đen, mà lạilà cha tớ. Cha tớ tay lần tràng hạt, ngồi trên long ỷ, oai ra phết! Tớthèm được ngồi ghế một tí nhưng ca tớ không cho, cha bảo long ỷ khôngphải ai cũng được ngồi, nếu không phải là đít rồng, ngồi vào sẽ bị lòidom, bịp, bố đít rồng thì sao con không đít rồng? Cha không đít rồng con không đít rồng, vậy cha không phải là cha, con cũng không còn là connữa. Từ lâu tớ đã nghe nói: “Rồng đẻ ra rồng, phượng đẻ ra phượng, chuột sinh ra để đào hang”. Cha ngồi trên ghế, nửa mặt đỏ, nửa mặt trắng, mắt nửa mở nửa nhắm, môi mấp máy mà lại không, hình như đang trong giấc mơđẹp.

Tớ bảo, cha ơi cha, nhân lúc họ chưa tới, cho con ngồi ghế một tí cho đỡ nghiện. Cha nghiêm nét mặt:

– Chưa được, bây giờ chưa được!

Vậy khi nào mới được?

– Đợi làm xong việc này đã! – Cha vẫn nghiêm nét mặt, tớ biết, ông ấy cốlàm nghiêm, thực ra ông rất thích tớ, thích chết đi được. Một thằng contrai như tớ ai gặp cũng thích, sao cha lại không thích? Tớ áp sát saulưng, ôm lấy cổ cha, dùng cằm khẽ gõ vào gáy cha, nói, cha không cho con ngồi ghế thì nhân lúc họ chưa tới, kể cho con nghe chuyện Bắc Kinh. Cha ngán ngẩm, nói:

– Ngày nào cũng kể, đâu mà lắm chuyện thế?

Tớ biết ông ấy giả vờ ngán ngẩm thế thôi.Thực ra, ông ấy rất thích kểchuyện Bắc Kinh. Tớ bảo cha kể đi, nếu không có chuyện mới thì kể lạichuyện cũ. Cha bảo:

– Chuyện cũ thì còn ý nghĩa gì nữa? Có biết câu “Chuyện hay kể mãi, chó không thèm nghe” không?

Tớ bảo, cha, chó không nghe con nghe.

– Cái thằng! – Cha nhìn mặt trời, nói – vẫn còn thời gian, cha kể chuyện Quách Miêu cho con nghe.

Những chuyện cha đã kể, tớ không quên chuyện nào, tất cả một trăm bốn mươimốt chuyện nhét trong đầu tớ. Đầu tớ như cái rương của thầy thuốc, córất nhiều ngăn, mỗi ngăn là một chuyện. Rất nhiều ngăn vẫn bỏ trống. Tớlướt qua các chuyện trong các ngăn, chưa có chuyện Quách Miêu. Mừng quámừng quá mừng quá, chuyện này mới. Tớ kéo cái ngăn thứ một trăm bốn mươi hai, đợi nạp chuyện Quách Miêu. Cha kể:

– Những năm thời HàmPhong, có hai cha con đến Thiên Kiều Bắc Kinh. Cha tên Quách Miêu, contên Miêu Con, cả hai đều giỏi nhại tiếng. Con có biết nhại tiếng là gìkhông? Là bằng miệng, nhại được tất cả các thứ tiếng.

Họ nhại được tiếng mèo không?

Khi người lớn kể chuyện không được nói leo. Hai cha con hành nghề ở ThiênKiều, nổi tiếng rất nhanh. Khi đó, cha mới là Cháu Ngoại ở chỗ Già Dư.Nghe chuyện, cha lẻn đi Thiên Kiều xem thực hư. Đến nơi, cha thấy rấtnhiều người vây thành vòng tròn trên bãi đất trống. Khi ấy cha rất lùn,người gầy nhom, luồn dưới chân người khác vào bên trong. Chỉ thấy mộtthằng nhỏ ngồi trên chiếc ghế đẩu, trước mặt là một cái mũ để ngửa. Từsau tấm màn bằng vải xanh vọng ra tiếng gáy của gà trống. Một con gáy,tiếp đó là mấy chục con gà trống khác chỗ gần chỗ xa gáy theo, nghe rõcả mấy chú trống choai chưa đủ lông cánh đang tập gáy. Nghe rõ mấy chútrống choai vừa đập cánh phành phạch vừa gáy. Tiếp đó là một bà già đánh thức ông già và con trai dậy. Tiếng ông già ho, nhổ đờm, đánh lửa hútthuốc, gõ tẩu thuốc vào mép giường. Tiếng con trai ngáy, bà già giụcdậy, con trai dậy, cằn nhằn, ngáp, mò mẫm mặc quần áo, tiếng mở cửa, đitiểu sau nhà, tiếp đó, tiếng múc nước rửa mặt. Tiếng bà lão nhóm lửa đun nước, tiếng bễ thổi lửa. Sau đó, tiếng hai cha con ra chuồng bắt lợn.Tiếng lợn chạy quanh chuồng, tiếng lợn đánh vỡ vại nước tiểu. Tiếng lợnxộc vào chuồng gà, tiếng gà sợ hãi kêu cục tác, tiếng gà bay lên đầutường, tiếng chân sau của lợn đã bị người con tóm, tiếng người cha cùngcon trai lôi con lợn ra khỏi chuồng gà, tiếng con lợn kêu thét vì bị kẹt đầu ở chuồng gà, tiếng dây thừng trói chân lợn, tiếng người cha cùngcon trai quẳng con lợn lên phản thịt, tiếng lợn giẫy trên phản, tiếngngười con trai dùng chày đập đầu lợn, tiếng lợn sau khi bị đập đầu. Rồitiếng người con trai mài dao trên đá mài. Tiếng người cha kéo cái liễnsành chuẩn bị hứng tiết. Tiếng lưỡi dao của người con thọc vào cổ lợn.Tiếng lợn bị chọc tiết. Tiếng tiết lợn vọt theo dao, lúc đầu tia xuốngđất sau mới chảy vào liễn. Tiếp theo là tiếng bà lão bê chậu nước sôiđến, ba người hối hả làm lông lợn. Làm lông xong, tiếng người con mổbụng lợn, lôi ni tạng ram tiếng con chó lao tới đớp khúc ruột lợn rồi bỏ chạy, tiếng bà lão đánh chửi con chó, tiếng hai cha ông lão móc thịtlợn lên quang treo, tiếng khách hàng đến mua thịt, có bà già, ông già,đàn bà và trẻ con. Bán xong thịt, tiếng đếm tiền, đếm xong tiền, tiếngcả nhà húp cháo. Đột nhiên, tấm màn được vén lên, mọi người thấy phíatrong không có gì cả, chỉ mỗi ông già hom hem ngồi đó. mọi người vỗ tay. Thằng nhỏ cầm mũ đi một vòng thu tiền, những đồng xu rơi như mưa vàotrong mũ, cũng có đồng rơi xuống đất. Cha mục kích chuyện này, nửa câucũng không bịa, vẫn là câu muôn thuở: nghề nào cũng có Trạng nguyên.

Kể xong, bố lại tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, còn tớ chìm trong câuchuyện, không muốn ngoi lên. Chuyện bố kể là chuyện hai bố con. Tớ cảmthấy tất cả những câu chuyện mà bố kể về bố con đầu là chuyện của bố con tớ. Bố chính là ông lão Quách Miêu có tài nhại tiếng, còn tớ, chính làthằng con trai ngửa mũ đi một vòng thu tiền, m… eo m… eo m… eo!

Ơû Bắc Kinh, bố tớ đả biễu diễn không biết bao nhiêu lần kỹ nghệ giếtngười, hấp dẫn hàng ngàn hàng vạn người xem. Họ mê mẩn về tuyệt kỹ củabố tớ, tớ có thể hình dung họ ứa nước mắt vì xúc động, nếu như lúc đó tớ có mặt ở đấy, tay cầm ngửa cái mũ, đầu đội tấm da mèo, đi một vòng màthu tiền thì hay biết đấy! Tớ vừa thu tiền, vừa nhài tiếng mèo, mi-aomi-ao mi-ao, được biết bao nhiêu tiền nhỉ? Đúng là… Sao bố không về nhận tớ sơm sớm một tí, cho tớ đến Bắc Kinh. Nếu tớ sống bên bố từ nhỏ, bâygiờ tớ đã trở thành Trạng Giết Người.

Hồi bố tớ mới về, có người khẽ bảo tớ, rằng bố cậu không phải là người. Không là người thì là cáigì? Là quỉ nhập tràng! Họ bảo, Giáp Con thử nhớ lại, khi mẹ cậu chết, mẹ cậu có nhắc tới bố cậu không? không hả? Chắc chắn là không. Mẹ cậu khichết không nói cậu có bố, giờ bỗng nhiên có một ông bố như từ trên trờirơi xuống, như từ dưới đất chui lên, nếu không phải là ma quỉ thì là cái gì?

– Đ. mẹ các vị, mi-ao mi-ao mi-ao, tớ xách dao xộc tới bọnnói hớt. Tớ không có bố đã hơn hai mươi năm, mãi mới có một ông bố cácngười lại bảo không phải bố tớ không những không phải bố tớ mà là conquỉ! Các người đúng là gần chùa gọi bụt bằng anh! Tớ múa đao xông tới,tớ mà bổ một nhát thì xẻ dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Bố tớ bảotrong Hình điển gọi cách chém này là “xả”, hôm nay tớ xả những kẻ bảo bố tớ không phải bố tớ. Họ thấy tớ nổi cáu, sợ vãi đái ra quần, bỏ chạytán loạn. Mi-ao mi-ao mi-ao, bọn chuột dài đuôi rờ hồn! Bố tớ không phải tay vừa, tớ cũng không phải tay vừa đâu nhé! Mi-ao mi-ao mi-ao, kẻ nàokhông tin hãy thử xem, bố tớ là loại đao phủ ngồi long ỷ, Vua cho phéptiền trảm hậu tấu, gặp người chém người, gặp chó chém chó, tớ là tay dao tay búa của bố tớ, chém người như giết chó mổ lợn.

Tớ đòi bố kể chuyện nữa, bố bảo:

– Đừng quấy, chuẩn bị đi, đừng để đến lúc đó bấn tinh lên.

Tớ biết hôm nay làm việc lớn – ngày có việc lớn cũng là ngày đại hỉ của bố con tớ – Sau này còn khối dịp kể chuyện, miếng ngon đừng ăn hết mộtlần. Chỉ cần thi hành xong án Đàn Hương Hình, bố vui lên, còn lo gì bốkhông kể hết chuyện này chuyện khác. Tớ ra sau lều đi vệ sinh, nhân thểngó bên ngoài một chút. Sân khấu, đài Thăng Thiên, đàn bồ câu bay trongnắng, tiếng vỗ cánh rào rào. Xung quanh sân bãi có một số lính, cọc gỗ,lính, cọc gỗ. Rìa bãi có mấy khẩu pháo nằm bẹp, có người bảo đó là pháoba ba, tớ bảo đó là pháo chó. Pháo ba ba, pháo chó cũng thế, bóng nhẫy,sủa ông ổng, tấm lưới rêu trùm lên ba ba, tấm lưới lông trùm lên mìnhchó, mi-ao mi-ao mi-ao.

Tớ vòng ra trước lều, chân tay ngứangáy, muốn làm một việc gì đó. Ngày thường thì vào giờ này tớ đã mổ xong chó lợn, móc thịt lên giá đâu vào đấy, mùi thịt tươi theo chim vànhkhuyên bay khắp nơi, người mua thịt xếp hàng trước cửa, tớ cầm dao rựađứng trước thớt, tóm lấy tảng thịt nóng hôi hổi hạ một nhát, cần chừngnào xả đúng chừng ấy, không sai nửa hoa. Khách hàng giơ ngón tay cáitrước mặt tớ: Giáp Con giỏi thiệt! Tớ biết tớ giỏi, cần gì các người nói ra! Nhưng hôm nay tớ cùng với bố làm việc lớn, việc này quan trọng hơngiết lợn. Thế còn khách mua thịt thì sao? Làm sao bây giờ? Chịu, các vịăn chay một hôm vậy.

Bố không kể chuyện cho nghe nữa. Chán thật! Tớ vòng ra chỗ bếp, lửa trong lò đã tắt, dầu trong ghênh phẳng lì, bóng loáng. Không phải dầu, mà là một tấm gương. Gương bằng đồng thau sángtrong, sáng hơn cả mặt vợ tớ, lộn ngược từng cái lông trên mặt tớ. Máuđen trước cửa bếp và trên vách lò. Đó là máu Ba Tống. Máu Ba Tống khôngchỉ bắn trước cửa bếp và trên thành bếp, mà còn bắn vào trong ghênh dầu. Phải chăng có máu Ba Tống nên dầu mới óng ánh như vậy? đợi khi thi hành xong án Đàn Hương, khênh chiếc ghênh dầu này về sân cho vợ làm gươngsoi. Nếu vợ đối xử không tốt với bố, tớ không cho soi. Tối qua, lúc tớđang mơ mơ màng màng thì nghe thấy “Pằng” một phát, Ba Tống đã chúi dầuvào trong ghênh, lôi được ra thì đã chín quá nửa, hay thật, mi-ao mi-aomi-ao! Thằng cha bắn giỏi! Bố không biết ai bắn, bọn quan quân nghetiếng súng chạy tới cũng không biết. Chỉ tớ biết. bắn giỏi như vậy ở Cao Mật chỉ có hai người, một là Ngưu Thanh chuyên săn thỏ, một là quanhuyện Tiền Đinh. Ngưu Thanh chỉ còn mắt trái. Mắt phải mù do súng pháhậu. Sau khi mù mắt phải, Ngưu Thanh bắn cực chuẩn. Hắn chuyên bắn thỏđang chạy, hắn mà nâng súng lên là con thỏ về chầu Diêm vương. NgưuThanh là bạn thân của tớ, bạn thân của tớ là Ngưu Thanh. Còn một taysúng bắn giỏi như thần là quan huyện Tiền Đinh. Dạo tớ đi Bắc Đại Hoanghái thuốc cho vợ, tớ thấy quan huyện và hai tùy tùng là Xuân Sinh và Lưu Phác săn thỏ ở đấy. Xuân Sinh và Lưu Phác dồn cho thỏ chạy, quan huyệncưỡi ngựa vọt lên, rút súng lục bắn luôn không cần ngắm, con thỏ nhảydựng cao nửa thước, chết liền.

Tớ nằm bẹp trong đám cỏ khô, nghe Xuân Sinh ngọt như mía lùi, tán dương tài bắn của ông lớn. Lưu Phác thì ngồi trên ngựa, đầu ngục trước ngực, nét mặt không biểu lộ gì. Vợ tớ có lần nói, tay chân thân tín của quan huyện tên là Lưu Phác, là con nuôicủa phu nhân quan huyện. Anh ta là con trai một ông lớn, bụng đầy chữ,có bản lĩnh. Tớ không tin, có bản lĩnh thì sao phải đi làm đầy tớ? Cóbản lĩnh thì phải như bố tớ, cầm đại đao, mặt bôi đỏ. Sật! Sật! Sật!Sật! Sật! Sật! Sáu cái đầu rơi xuống đất!

Tớ nghĩ bụng: quanhuyện bắn không giỏi, chẳng qua là gặp may, ngắm trúng một con thỏ chết. Con sau chưa chắc đã trúng. Quan huyện hình như biết được ý nghĩ củatớ, giơ súng bắn lên một phát, con chim nhỏ đang bay rơi xuống như hònđá, ngay bên cạnh tớ. Mẹ ơi, bắn giỏi thiệt! Mi-ao mi-ao. Con chó săncủa quan huyện chạy tới, tớ cầm vội con chim. Con chim nóng bỏng trongtay tớ. Con chó sủa gâu gâu trước mặt ớ. Chó thì tớ không sợ. Chó sợ tớ. Tất cả chó ở Cao Mật trông thấy tớ là cụp đuôi bỏ chạy. Chó sợ tớ,chứng tỏ bản tướng của tớ giống bố tớ, đều là báo đen. Con chó của quanhuyện rất hung hăng, thực ra, qua tiếng sủa, nó chẳng qua chó cậy gầnnhà, cáo mượn oai hùm thế thôi, trong bụng nó sợ tớ. Tớ là Diêm vươngcủa chó vùng Cao Mật. Thấy chó sủa, Xuân Sinh và Lưu Phác chạy tới. LưuPhác thì không quen, nhưng Xuân Sinh thì là bạn. Hắn thường xuyên đếnnhà tớ chén thịt chó, uống rượu, lần nào tớ cũng bán rẻ cho hắn. XuânSinh hỏi, Giáp Con đến đây làm gì? Tớ bảo tớ đến đào cây thuốc, vợ tớđau, tớ phải kiếm cây đứt ruột thân đỏ lá xanh, làm thuốc cho vợ. Anh có biết cây đứt ruột không? Biết thì làm ơn chỉ cho tớ, bệnh vợ tớ khôngnhẹ đâu. Quan huyện đến trước mặt tớ, nheo mắt nhìn tớ từ đầu đến chân,hỏi tớ người ở đâu tên chi. Tớ không trả lời, cứ ú ớ trong miệng. Hồinhỏ, mẹ tớ dạy, hễ gặp quan hỏi chuyện thì phải giả vờ câm. Tớ nghe thấy Xuân Sinh ghé tai nói nhỏ với quan huyện: “Chồng Tây Thi Thịt Cầy, hơingớ ngẩn…”. Tớ nghĩ bụng, đ. bà thằng Xuân Sinh, vừa nãy mi còn nói milà bạn thân của tớ! Thế mà là bạn thân? Bạn thân mà nói bạn thân là hơingớ ngẩn! Mi-ao mi-ao mi-ao, đ. cụ mi, mi bảo ai hơi ngớ ngẩn? Tớ mà hơi ngớ ngẩn thì mi là ngớ ngẩn hoàn toàn!

Ngưu Thanh sử dụng câysúng tự tạo, bắn ra một chùm đạn ghém; quan huyện sử dụng cây súng tây,bắn ra đạn chỉ có một viên. Trên đầu Ba Tống chỉ có một lỗ đạn, anh bảokhông phải là quan huyện bắn thì ai vào đấy? Nhưng vì sao quan huyện bắn chết Ba Tống? Ờ, tớ hiểu rồi, Ba Tống ăn cắp tiền của quan huyện, chắclà thế. tiền của quan mà thích lấy thì lấy sao? Anh ăn cắp tiền củaquan, không bắn chết anh sao được? Đáng kiếp, đáng kiếp! Mi cậy cửaquan, gặp tớ không thèm chào một tiếng. Mi còn nợ tớ năm xâu tiền, đếnnay vẫn chưa trả, ngươi không trả, tớ cũng chẳng dám đòi, giờ thì tớtiền mất, còn mi thì toi mạng. Vậy mạng sống quan trọng hay tiền quantrọng? Tất nhiên là mạng sống quan trọng hơn. Mi cầm số tiền quịt của tớ mà đi chầu Diêm vương.

Đêm qua, sau tiếng súng, quan quân lậptức ùa tới. Họ hối hả lôi Ba Tống ra khỏi ghênh. Đầu hắn thơm phức, máuvà dầu cùng rỏ giọt, chẳng khác bánh hồ lô chiên dầu. Mi-ao mi-ao! Quanquân đặt hắn xuống đất, hắn chưa chết hẳn, hai chân vẫn co giật như congà bị cắt tiết. Quan quân giương mắt nhìn nhau, không biết nên làm gì.Một đầu mục chạy tới, ấn bố tớ và tớ vào trong lều, rồi hướng về phíaviên đạn bắn tới, lẩy một phát đạn. Lần đầu tiên tớ nghe súng nổ ngaybên tai, súng tây, mà lại là súng Đức, bắn xa mấy dặm, đạn xuyên thủngtường. Quan quân bắt chước viên đầu mục, chĩa súng về phía viên đạn bắntới, mỗi người nã một phát. Bắn xong, đầu nòng có khói trắng, mùi thuốcsúng nồng nặc, chẳng khác thuốc pháo ngày Tết nguyên đán. Tiếp đó, viênđầu mục quát: “Truy kích!”. Mi-ao mi-ao, quan quân hò la, nhằm hướng vừa bắn, xông lên. Tớ định chạy theo họ thì bị bố tớ nắm tay giữ lại. Tớnghĩ bụng, một lũ ngốc! Truy thì truy hướng nào? Chắc chắn quan huyệncưỡi ngựa, trong lúc các người loay hoay lôi Ba Tống ra ngoài, ông ta đã thúc ngựa chạy về huyện. Ngựa quan là ngựa xích thố, toàn thân màu hồng không sợi tạp, khi chạy như một quả cầu lửa, càng chạy dáng càng to,réo ù ù. Con ngựa của quan huyện vốn là của Quan công, ngày chạy ngàndặm, không ăn cỏ, đói ăn đất, khát uống gió – đấy là bố tớ bảo thế. Bốtớ còn bảo, nên gọi ngựa là xích thố là ngựa ăn đất, ngựa uống gió. Ngựa mà ăn đất uống gió thì là tinh của loài ngựa. Khi nào tớ có một conngựa như thế, tớ nhường bố tớ cưỡi trước, bố không nỡ cưỡi thì tớ cưỡi.Cái gì tốt thì nên nhường cho bố, tớ là đứa con có hiếu, có hiếu nhấtvùng Cao Mật, có hiếu nhất phủ Lai Châu, có hiếu nhất tỉnh Sơn Đông!Mi-ao mi-ao mi-ao!

Quan quân truy kích một hồi, rồi lác đác trở lại. viên đầu mục bảo bố tớ:

– Già Triệu, để đảm bảo an toàn, Già không nên đi khỏi lều, đây là lệnh cu3a Viên đại nhân.

Bố tớ không trả lời, chỉ cười nhạt. Mấy chục quân quan vây chặt cái lều,mi-ao mi-ao mi-ao, biến bọn tớ thành bửu bối. Viên đầu mục thổi tắt ngọn nến, bố trí hai bố con tớ ở chỗ không có ánh trăng rọi vào. Ông ta cònhỏi bố tớ, cọc đàn hương ninh kỹ chưa, bố tớ bảo cơ bản được rồi. Viênđầu mục lôi củi trong bầu lò ra, tưới nước cho tắt, mùi tro rất thơm. Tớ khịt mũi rất mạnh. Trong bóng tối, tớ nghe bố nói một mình hoặc có thểlà nói với tớ:

– Đây là ý trời! Hắn tế cọc đàn hương.

Bố, bố nói gì thế?

– Con ngủ đi, ngày mai làm việc lớn.

Bố, con đấm lưng cho bố?

– Khỏi.

Con gãi ngứa cho bố nhé?

– Ngủ đi – Bố hơi khó chịu, nói.

Mi-ao mi-ao.

– Ngủ đi!

Sau khi trời sáng, đám quan quân bố trí xung quanh lều rút đi, thay vào đólà một tốp lính Đức. Chúng phân tán xung quanh bãi, mặt quay ra, đítquay vào trong. Sau đó lại có một tốp quân quan, cũng phân tán xungquanh bãi, nhưng khác bọn lính Đức ở chỗ, mặt quay vào đít quay ra. Sauđó lại có sáu quân quan, sáu lính Đức, bốn đứng quanh lều, bốn đứngquanh sân khấu, bốn đứng quanh Thăn Thiên đài. Bốn đứng quanh lều, hailính của Viên, hai lính Đức. Chúng đều ngoảnh ra, lưng quay vào trong.Cả bốn như thi nhau đứng nghiêm, thẳng đuỗn.

Bàn tay lần trànghạt của bố dừng trong giây lát, một hòa thượng già đang nhập định, A diđà Phật. A di đà Phật, vợ tớ thường xuyên nói vậy. Tớ dán mắt vào taybố. Mi-ao mi-ao, không phải bàn tay bình thường, đây là tay của triềuĐại Thanh, cánh tay của đất nước, là tay của Từ Hi lão Thái Hậu và ĐứcVạn tuế. Từ Hi lão Thái hậu và Đức Vạn tuế định giết ai thì giết bằngtay bố tớ. Lão Thái hậu bảo bố tớ: Ta bảo tên giết người, giết hộ tangười này! Bố tớ nói: Tuân lệnh! Tay của bố hay thật, để yên thì như con chim nhỏ, lúc cử động thì như đôi cánh. Mi-ao mi-ao. Tớ nhớ vợ có lầnbảo, tay bố nhỏ tới mức quáo đản. Nhìn tay, càng cảm thấy ông không phải người thường, nếu không quỉ thì là tiên. Đánh chết thì anh cũng khôngtin đây là đôi tay đã giết hàng ngàn người! Đôi tay này chỉ thích hợpvới nghề đỡ đẻ. Ơû quê tớ người ta gọi bà đỡ là Già Lành. Già Lành! Chàchà, tớ chợt hiểu vì sao ở kinh thành người ta gọi bố tớ là Già. Ông làbà đỡ. Bà đỡ thường là nữ, bố tớ là na, là đàn ông. Đàn ông ư? Đúng, đàn ông. Tớ kỳ cọ cho bố khi tắm, từng thấy cái chim bé tí, xanh lét nhưquả bầu chưa rụng rốn. Hì hì… cười cái gì? Quả bầu điếc! Hì hì… đồ ngốc! Đàn ông mà đỡ đẻ? Không sợ người ta cười cho sao? Đàn ông đỡ đẻ thìtrông thấy cái kẽ nứt ở đít phụ nữ, không sợ người ta vác gậy nện chomột trận sao? Không hiểu, càng nghĩ càng không hiểu, thôi không nghĩnữa, ai rỗi hơi thì nghĩ.

Bố tớ chợt mở mắt nhìn xung quanh rồiđeo tràng hạt lên cổ, đi đến trước ghênh. Tớ trông thấy trong ghênh cóbóng của tớ và cả bóng của bố tớ. Dầu trong ghênh còn sáng hơn gương,soi rõ từng sợi lông trên mặt tớ. Bố cầm lên một cọc đàn hương, mặt dầunhăn lại, vỡ ra. Mặt bố tớ cũng biến dạng, dài như mặt dê. Tớ giật thót, bản tướng của bố là báo đen, bản tướng của tớ vốn là con sơn dương,trên đầu có hai cái sứng. Mi-ao mi-ao, biết bản tướng của mình rồi đâmnản. Bản tướng của bố là báo đen, bản tướng của quan huyện là hổ trắng,bản tướng của vợ là rắn trắng, còn tớ thì lại là sơn dương râu dài. Sơndương thì là cái thá gì, tớ không là sơn dương. Bố đưa cọc đàn hương rachỗ có nắng, ngắm như ông thợ rèn ngắm thanh bảo kiếm vừa rèn xong. Dầutrên cọc mảnh như tơ chảy trở lại trong ghênh, tạo thành lúm đồng tiềntrên mặt dầu. Bố thấy dầu đã chảy hết, liền rút miếng lụa trắng trongbọc ra lau thanh cọc, dầu thấm rất nhanh vào khăn. Bố để khăn xuống mặtlò, một tay cầm đốc, một tay cầm mũi, dùng sức uốn thanh cọc một cái.Thanh cọc uốn cong rồi trở lại như cũ. Bố tỏ ra rất mãn nguyện, rất ítkhi bố vui vẻ như thế. Bố vui thì tớ như mở cờ trong bụng. Mi-ao mi-ao,đàn hương hình hay thật, nó làm bố tớ vui! Mi-ao mi-ao.

Bố đemhai cây cọc đàn hương vào trong lều, để trên chiếc bàn nhỏ, rồi quìxuống cung kính lạy mấy lạy, làm như trên bàn có thần linh, người trầnmắt thịt không thể trông thấy. Lạy xong, bố trở lại ngồi trên ghế, chetay ngang mày xem mặt trời. Mặt trời đã lên cao một con sào. Thường thìvào giờ này, tớ đã bán hết thịt lợn, chuyển sang mổ chó. Sau khi ngó mặt trời, bố ra lệnh, mắt không nhìn tớ:

– Giết gà đi, con!

Mi-ao mi-ao mi-ao!

Lệnh bố ban ra, lòng tớ nở hoa! Mi-ao mi-ao. Sự chờ đợi đến nẫu ruột đã kếtthúc, giờ phút tưng bừng đã tới. Tớ chọn trong rổ dao lấy một lưỡi sángquắc đưa đến trước mặt bố. Bố gật đầu. Tớ đến bên con gà, nó sợ kêu cùng cục, ỉa một bãi cứt trắng. Thường thì vào giờ này, nó đứng gáy trên đầu tường, hôm nay bị xích chân vào cọc gỗ. Tớ một tay túm chặt cánh gà,chân dậm lên chân gà. Bố đã dặn, hôm nay không giết gà lấy thịt, mà lấytiết. Tớ đặt cái bát màu đen dưới cổ gà để hứng tiết. Mình gà nóng rực,đầu ngọ ngoạy liên tục. Mày không ngoan còn không ngoan nữa hay thôi,chết đến nơi mà vẫn quậy phá, lợn khỏe hơn mày nhiều, chó dữ hơn màynhiều tao còn không sợ, chẳng lẽ tao sợ mày? Tớ vặt lông cổ, chỗ da bịvặt lông co lại, tớ khứa một nhát. Thoạt đầu, vết khứa không có máu, tớhơi hoảng vì nghe bố nói: hôm thi hành án nếu cắt tiết gà không có máuthì công việc sau đó chắc chắn không thuận. Tớ cứa lại một nhát, lần này thì tốt rồi, dòng máu màu đỏ tía vọt ra, y như thằng con trai đái lúcngủ dậy. Mi-ao mi-ao, gà trống trắng nhiều máu, chảy đầy một bát to, còn tràn ra ngoài. Xong. Tớ quẳng con gà mềm nhũn xuống đất, nói, cắt tiếtxong rồi.

Bố vẫy tớ, nét mặt cực kỳ vui vẻ, bảo tớ quì xuống.Ông dầm cả hai bàn tay trong bát như để cho tay uống no tiết. Tớ nghĩ,bàn tay bố có miệng, biết uống tiết. Bố cười hì hì nói:

– Nhắm mắt lại, con!

Bảo nhắm mắt thì tớ nhắm. Tớ là đứa con biết vâng lời. Tớ ôm đầu gối bố,dập trán bồm bộp vào gối bố, buột miệng kêu: Mi-ao mi-ao mi-ao… bố bốbố… Bố kẹp tớ giữa hai gối, bảo:

– Ngẩng mặt lên, con!

Các bạn đang đọc truyện tại metruyenfull.org nếu truyện hay các bạn nhớ cho 1 đánh giá nhé


SIÊU SALE HÀNG HIỆU
Các bạn đọc nếu thấy lỗi chương bấm vào thống báo lỗi chương báo giúp admin để cập nhật lại nhé!